*
Những năm thời bao cấp cho là giai đoạn trở ngại của đất nước ta, ra mắt từ năm 1976 – 1986. Đây là quá trình mà nền kinh tế nước ta được trực tiếp quản lý bởi nhà nước. Những năm tháng trở ngại của đất nước đã được ghi dấu trải qua không ít bức ảnh. Với nắm hệ trẻ, để hình dung trọn vẹn được sự vất vả của mỗi gia đình trong giai đoạn lịch sử vẻ vang này chưa hẳn là điều dễ dàng. Có lẽ rằng nó chỉ còn trong ký kết ức của những người Việt sinh từ trong thời gian 70 về trước. Phần nhiều bức ảnh dưới đây đang cho chúng ta biết thêm về 1 thủ đô hà nội những năm tháng gian khó.

Bạn đang xem: Ảnh hà nội thời bao cấp

Ảnh hà nội thủ đô Thời Bao Cấp

Góc bổ 4 Nguyễn Thái Học cùng Chu Văn An

*
Ngã 4 Tràng Tiền cùng Hàng Khay
*

Tòa nhà Hàm Cá to đang xây

*

Tem Phiếu thời Bao cấp
*

Tầu điện Leng Keng – biểu tượng giao thông 1 thời
*
Bách hóa tổng vừa lòng Tràng Tiền
*
Phòng khách nhà tập thể thời bao cấp
*
Phòng khách nhà ở tập thể thời Bao Cấp

*
Hồ Thuyền quang quẻ – Phố Nguyễn Du

ANTD.VN -Nhắc cho thời bao cấp là ai nấy nghĩ về ngay cho cảnh cực nhọc khăn, thiếu hụt thốn. Đặc biệt là trong năm 60-70 của cố kỷ trước, hà nội thủ đô cùng cả nước gồng mình desgin miền Bắc, đưa ra viện cho miền nam ruột thịt chiến đấu chống Mỹ.

Những khẩu hiệu “Tất cả vì miền nam bộ ruột thịt”, “Tất cả bỏ ra viện đến tiền tuyến”, “Thanh niên nhiệt huyết lên mặt đường nhập ngũ”… treo xum xê trên con đường phố Hà Nội. Cả thủ đô lúc ấy yêu cầu trải qua cuộc sống thường ngày “thắt sống lưng buộc bụng” theo chính sách phân phối lương thực, nhu cầu phẩm của phòng nước bằng tem phiếu...

*

Cảnh buôn bán tấp nập của những shop tổng hợp, siêu thị bách hóa...

Những ngày gian khó

Những tín đồ sinh trước năm 1983 hẳn vẫn còn nhớ như in cảnh xếp mặt hàng từ sáng sủa tinh mơ cài lương thực bằng sổ gạo, shop chất đốt dầu hỏa cắt phiếu, shop thịt lợn, cá biển, nước mắm cắt ô. Phần đa hòn gạch, mẫu nón, mẫu rá là “đại diện” cho tất cả những người xí chỗ. Ngày ấy, những mái ấm gia đình có người đi làm cơ quan, công xưởng, đơn vị máy, nhà máy sản xuất thường phân công fan già, trẻ nhỏ tuổi ở bên xếp mặt hàng mua yêu cầu phẩm. Cuộc sống đời thường chỉ luân chuyển quanh cảnh cơm áo gạo tiền. Hễ có được chút không nhiều mấy đồ vật ấy là vui, cuộc sống đời thường chẳng bắt buộc gì hơn.

Có điều rất lạ rằng, mặc dù thiếu thốn, khó khăn, thậm chí là cả đói khát, tuy vậy người thủ đô hà nội lúc bấy giờ vẫn bình thản, vô tư. Giải pháp sinh hoạt, các mối quan hệ, giao lưu vẫn đầy tình người. Gần như ngày công ty nhật, nghỉ ngơi lễ, họ mang đến với nhau bằng cốc trà xanh trộn trong nóng tích, đĩa kẹo vừng, kẹo lạc. Xa xỉ không dừng lại ở đó là mời nhau chầu bún chả nhưng mà tem cài thịt đã đề nghị nhịn cả tháng để tổ chức được ăn tươi một bữa.

Thời ấy, ngoài các ngày thao tác trong cơ quan ngành văn hóa, chiều sản phẩm công nghệ bảy tôi thường đạp xe về nhà ăn uống bữa cơm trắng cùng gia đình. Cảm giác hạnh phúc vô ngần sau cả tuần trời ăn uống cơm bếp ăn tập thể. Ngay lập tức đầu phố tôi nghỉ ngơi có cửa hàng ăn uống mậu dịch, từ sáng sủa sớm đang mở cửa giao hàng khách hàng với món điểm trung khu duy độc nhất là mì sợi cho nước suông cơ mà mọi fan quen hotline là “mì không người lái”.

Các chị nhân viên mậu dịch quàng loại tạp dề trắng, luôn luôn chân luôn tay phục vụ. Khách hàng đến nạp năng lượng phải xếp mặt hàng theo sản phẩm tự, từng người đưa tích kê nhận chén mì rồi từ bê lên trên mâm ăn. Món mì, phở “không fan lái” đang trở thành thứ kim cương sáng quen thuộc thuộc cho tất cả những người đi làm cho Nhà nước lúc bấy giờ.


Trong quầy hàng, một thùng nhôm to lúc nào cũng sôi sùng sục, đấy là nước dùng. Ko xương, ko thịt, hầu hết là nước đun sôi với muối, mì chính, hành thô thái nhỏ phi với ngấn mỡ nước đổ vào ngoáy đều. Mỳ sợi gia công đựng trong dòng rá kếch xù đã chần qua nước sôi được chị mậu dịch viên cần sử dụng tay bốc vào chén bát tô dàn sẵn bên trên bàn. Gắng mà vẫn thòm thèm, hào khởi như thường.

Giá bát mỳ ngày ấy bao gồm 1,5 hào. Đôi lần, siêu thị được cung ứng thịt lợn. Một chiếc bảng đen viết bởi phấn nguệch ngoạc treo kế bên cửa: “Hôm nay gồm phở làm thịt lợn, giá chỉ 3 hào/bát”. Ngay tức khắc tin tức được truyền đi nhanh như điện. Sáng sủa hôm đó, shop xuất hiện tại một hàng dài riêng lẻ tự ngay lập tức từ tinh mơ.

*

Xếp hàng cài chất đốt thời bao cấp

Niềm vui nho nhỏ

Đến tầm 9 - 10h, siêu thị ăn uống mậu dịch sẽ chuyển sang bán cà phê, giải khát. Coffe pha vào các phin lớn được cách tân từ cặp lồng nhôm, tiếp đến sẽ đổ lịch sự một nóng nhôm sẽ pha đường. Khi quý khách hàng gọi thì nhân viên sẽ rót vào cái cốc chất liệu thủy tinh rồi vứt vài cục đá. Hồi đầu, khách đã tự ra rá mang thìa, một số loại thìa được đục lỗ cho khỏi mất (y như những nhà nghỉ ngơi bình dân hiện giờ cắt cụt đầu dép vật liệu bằng nhựa trong phòng để tránh câu hỏi khách “vui chân” xỏ luôn luôn mà mất dép). Chũm mà một số loại thìa xâu lỗ nhỏ ấy vẫn cứ bị “thất thoát” đề xuất các shop mậu dịch đành mang đến khách dùng đũa để… ngoáy.

Ngoài coffe thì các cửa hàng còn lắp thêm nước giải khát là siro, giá 1 hào/cốc. Phần nhiều chai siro quánh màu mận chín được đổ vào thùng nhôm lớn rồi trộn loãng cùng với nước đun sôi để nguội. Khách sở hữu tích kê đến mua, nhân viên sẽ dùng chiếc gáo nhôm múc đổ vào cốc, luôn nhớ cho vào vài cục đá. Gồm thế thôi cơ mà ai nấy rạng rỡ đón cốc nước mát đứng tại khu vực uống liền. Mùa nắng nóng nóng nực, được ly nước lạnh lẽo vừa ngọt, vừa thơm, giá lại rẻ khiến người ta khoan khoái có tác dụng sao.


Vào phần lớn ngày nghỉ, tôi và thằng bạn gần công ty thường hay bao gồm thú vui xuống phố (hồi đó fan ta hay dùng từ “bát phố”). Về tối thứ bảy luôn luôn là đêm tối đẹp đẽ, vui sướng tuyệt nhất của cánh thanh niên. Tức thì từ chiều, vừa ăn cơm xong xuôi là đã xúng xính sẵn sàng bộ cánh sang chảnh và kiêu sa nhất. Đi chơi mùa đông sẽ sở hữu được hẳn áo nilon è cổ bông, quần simili lông chuột, đầu chải mượt, công ty chúng tôi cưỡi chiếc xe đạp Junior Tiệp tự khắc (hoặc xe pháo cuốc Liên Xô) đã cọ rửa, dọn dẹp và sắp xếp cho sáng bóng từ sáng.

Chúng tôi sẽ cùng cả nhà lượn lên hồ nước Hoàn Kiếm, khu vực được mệnh danh là “thiên đường Thủ đô” cơ hội bấy giờ. Quanh quanh vùng Bách hóa Tổng thích hợp (nay là Tràng tiền Plaza), đèn đường phủ lánh, băng rôn, câu khẩu hiệu treo rộn rã phố phường, người đi lại tấp nập, nhộn nhịp. Từng đôi nam đàn bà tú chở nhau trên xe đạp, mặt mũi rạng ngời. đông đảo ông bố, bà mẹ dắt con đi dạo cũng tươi như hoa. Được đi dạo Bờ Hồ, nỗ lực đã là vui lắm.

*

Xếp hàng mua bia tương đối thời bao cấp

Hoài niệm xa xưa

Lượn vài ba vòng quanh hồ nước Hoàn Kiếm, nếu có tiền thì núm nào cánh bạn trẻ cũng tấp vào “Bốn Mùa” - giải pháp gọi tắt quen miệng của dân hà nội thủ đô về cửa hàng mậu dịch giao hàng ăn uống cùng tên nằm ven hồ. Ngày ấy, đây là nơi yêu thích nhất của đa số người vì có nhiều trai thanh gái kế hoạch tụ tập. Thêm nữa còn được nghe những bạn dạng Tango, blue nhẹ nhàng, êm dịu.

Ngồi trong đó, chuyển mắt nhìn ra phía bên ngoài ngắm tháp Rùa được kết đèn in bóng xinh sắn mặt nước, thấy hạnh phúc cũng chỉ đến ráng là cùng. Với khi kế bên phố đã dần dần vãn fan thì shop chúng tôi sẽ tìm tới nhà sách nước ngoài văn trên phố Tràng Tiền. Ở đó buổi tối thứ bảy, nhà nhật vẫn tuyệt được nghe đĩa nhạc nước ngoài.

Chúng tôi vẫn ngồi nguyên bên trên xe đạp, một chân phòng xuống đất, còn tai dỏng lên nghe giai điệu không còn xa lạ La Paloma, Sibone, sóng Danube, bé chim xanh… giỏi thi phảng phất là giọng ca của ca sĩ thần đồng người Ý Robertino Loretti với “Trở về Surriento”, “Mặt trời của tôi”, “Santa Rusia”… qua thùng loa treo kế bên cửa. Nghe nhạc ké vắt mà người mỗi khi một đông, toàn bạn trẻ đứng chờ trên hè, rồi tràn cả xuống đường.

Xem thêm: Bánh Sinh Nhật In Ảnh Bánh Gato Sinh Nhật Đẹp Nhất, Bánh Sinh Nhật Sếp Nam

Cuộc sống cứ rứa trôi đi vào êm ả, thanh bình. Tuy tất cả thiếu thốn, khó khăn về đồ chất, nhưng ý thức vô thuộc thoải mái. Các vận động âm nhạc, thể thao luôn nhộn nhịp. Chưa tính còn loại thú duy nhất là được xem như phim Liên Xô trong số tuần lễ phim bom tấn như “Othelo”, “Người đồ vật 41”, “Sông Đông êm đềm”, “Đêm giao thừa”, “Tiểu thư Mary”, “Hai số phận, một cuộc đời”, “Trên cao”, “Con đường dốc”…

Và quên làm thế nào được, cả mọi cuộc tình hò hứa trên ghế đá con đường Cổ Ngư, đầy đủ buổi hoàng hôn mùa hè chở nhau bên trên chiếc xe đạp đi nạp năng lượng kem Tràng Tiền… Vậy nhưng thời nay, lúc vật chất đã quá đầy đủ đầy, nhưng bên cạnh đó người ta lại thấy không nhiều những thú vui vô tứ như ngày ấy.