Không khí rừng chiều cực kì dễ chịu, gió lồng lộng lạnh ngắt thổi từng cơn. Tuy nhiên trong form cảnh hấp dẫn này, tư người bọn ông lại đang tiếp tục rảo cách vội vã. Dẫn đầu là một trong người cao lớn vạm vỡ, tay chũm cây gậy dài mảnh không xong xuôi khua khoắng đám cỏ.

Bạn đang xem: Hồ ly chín đuôi báo thù

“Đại Kiều, anh bảo chuyện này còn có gở không.” Người lũ ông bụ bẫm tiến tới nói chuyện bên tai gã to lớn kia: “Từ sau khi bọn họ chơi con bé bỏng em thằng Kim Trụ thì hay nhiên không còn chạm chán nó nữa. Đến thằng tè tử Kim Trụ cũng mất tích luôn. Càng lạ hơn là đơn vị lão sơn Giang lại chẳng phải báo cảnh sát, anh thấy có kỳ không chứ?”.

“Báo cái đầu cậu ấy! Cậu quên họ đã bịt chặt mắt con bé bỏng lúc đùa nó à?” Đại Kiều cúi đầu liên tiếp khoắng cỏ: “Nhưng cơ mà chuyện này quả có vẻ như không xuất xắc lắm. Trước hết là Cẩu Tử mất tích, rồi Kim Trụ chẳng thấy đâu, bây chừ đến Thiết Tượng cũng suốt cả đêm không về. Tôi nghĩ thời hạn này bọn họ nên cảnh giác thì hơn. Bây giờ núi lở che mất đường, ví như thật sự gồm bề gì thì ngay nơi trốn cũng chẳng bao gồm đâu. Đặc biệt là cậu đấy Nhị béo, không tồn tại việc gì thì đừng lởn vởn mãi trong nhà mụ góa Tôn, nhằm đồn ra ngoài không tuyệt đâu!”.

“Anh Đại Kiều có bà xã rồi, người no sao phát âm lòng kẻ đói. Em đang hơn bố chục tuổi mà lại vẫn chưa lấy được vợ.” Nhị to vừa nói vừa khua cái gậy trong tay vào thân đám cỏ: “Nhưng cơ mà con bé Nhị Nha quả ngon lành thật, khiến cho em tự sau hôm kia đêm nào thì cũng mơ chuyện xuân tình…”.

“Đừng nói nữa, có bạn đến kìa!” Đại Kiều chú ý hai người đang từ bỏ xa đi đến, vội vã ngắt lời Nhị béo, “Lai Tử, Đại Lực, thay nào? bên đó gồm không?”.

“Mẹ kiếp, thằng vô lại Thiết Tượng chạy đâu không biết!” Gã bạn teen tên Lai Tử cằn nhằn, ném loại gậy vào tay sang một bên: “Như em thấy, chúng ta cứ về đi đã, ăn uống cơm tối xong xuôi hãy cù lại”.

“Cũng được, hôm nay nóng bức quá, thôi về đã!” Đại Kiều nhíu mày, tảo người dẫn đầu đám bạn xuống núi.Phía sau họ, hai con mắt màu ngọc bích lóe lên rồi mất tích trong đám cỏ xanh……

Trong sân công ty trưởng xóm Sơn Giang, Cổ Liên ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế nhỏ tuổi thưởng thức đầy đủ trái nho bày trước mặt. Song, đôi mắt cô nhỏ xíu lại chằm chằm nhìn về phía Bạch Hạo Đan hiện nay đang bị vây quấn bởi các cô buôn bản nữ, khóe mồm nhếch lên một niềm vui lạnh lẽo.

“Thầy Bạch, nghe nói anh đã đi vào nước Mỹ, cố gắng nước Mỹ như thế nào?” cô bé với bím tóc hai bên nhìn Hạo Đan vẻ sùng bái.

“Tiểu Kiều, cậu rõ vô duyên! Để thầy Bạch uống ngụm nước đã chứ.” cô nàng béo trắng để tóc ngắn bước tới, đỏ khía cạnh đưa chén bát trà vào tay mang lại Hạo Đan: “Thầy Bạch uống nước đi!”.“Cảm ơn.” Bạch Hạo Đan mỉm mỉm cười nhận lấy chén bát trà, khuôn mặt phụ nữ càng đỏ dừ lên.

Đưa bát trà lên miệng, góc nhìn Hạo Đan đột nhìn theo Cổ Liên vừa rồi còn ngồi ăn uống nho, giờ sẽ nhẹ nhàng vực dậy bước ra cổng.

“Liên Liên mong mỏi đi đâu đó?” Hạo Đan đặt chén trà xuống, cấp vã xua đuổi theo Cổ Liên, rồi mau lẹ nhấc bổng cô bé trên tay: “Liên Liên lại ko nghe lời rồi, bao gồm nhớ thầy Bạch bảo ko được ra ngoài một mình ko hả?”.

“Liên Liên mong muốn ra ngoài, thầy bỏ con xuống!” Cổ Liên giãy nảy trong tay Bạch Hạo Đan: “Bỏ bé xuống!”.“Không được!” Hạo Đan bế Cổ Liên vào nhà, mặc kệ đám con gái ở mặt ngoài.

“Cung chủ, sao ngài lại chọn cách chống lại cốc Liên vào từ bây giờ nhỉ!” Cổ Liên hững hờ nhìn Hạo Đan: “Bỏ tiểu tiên xuống!”.

“Không nên ta gồm ý ngăn chặn cô, chỉ là…” Hạo Đan nhẹ nhàng để Cổ Liên ngồi lên giường: “Cô cũng biết pháp lực của linh thú yêu tinh chín đuôi thần thoại cổ xưa kia cực kỳ mạnh. Bây giờ tuy cô đã phục hồi pháp lực, nhưng mà lại có xác thịt tín đồ phàm, thêm nữa khung người này còn chưa trưởng thành, ta thật chẳng mong muốn phải thấy được tình cảnh trong tiền kiếp của cô thêm lần nữa đâu!”.

“Nhưng đây là thời cơ cực kỳ hãn hữu có. Dịp sáng, ngài cũng nghe thấy rồi, trong những bốn người được giao đi kiếm kẻ mất tích có cả cha thủ phạm cuối cùng. Hồ ly chín đuôi nhất mực sẽ chẳng quăng quật qua cơ hội vàng này đâu.” Ánh đôi mắt Cổ Liên sáng sủa rực: “Huống hồ họ đã đi được cả buổi chiều, giờ đồng hồ vẫn không quay lại. Hoàn toàn có thể con hồ ly kia cồn thủ rồi, từ bây giờ đến là vừa lòng nhất!”.

“Thôi được, nhưng không phải bây giờ. Tiếp đây giờ cơm chiều rồi, để bằng hữu cô Tuệ thấy điều bất thường sẽ không hay.” Hạo Đan vực dậy bước ra phía bên ngoài cửa: “Tối ni ta sẽ đi với cô, giờ đồng hồ thì sẵn sàng ăn cơm”.“Vâng, thưa Cung chủ.”…Đêm!

Ánh trăng nhợt nhạt bao phủ đầy bé đường nhỏ tuổi gồ ghề mặt sườn núi, rọi lên bốn bạn đang lo ngại sợ sệt. Người lũ ông dẫn đầu mồ hôi đầm đìa, dẫu vậy vẫn cố gắng xác định phương hướng. đột anh ta ngừng phắt lại, ánh mắt kinh hoàng quan sát tấm vải trắng ráng vẻo bên trên một cành cây gần đó, đôi môi bắt đầu run rẩy.

“Sao vẫn chính là chỗ này! Đại Kiều, ko phải bọn họ gặp ma đấy chứ.” vùng phía đằng sau vọng tới các giọng nói như sắp đến khóc của Nhị béo, Đại Kiều thốt nhiên thấy giá sống lưng.

“Nói vớ vẩn, trên đời này làm gì có ma!” Đại Kiều cao giọng mắng Nhị béo, đồng thời lên dây cót niềm tin cho mình: “Đại Kiều này trời không sợ khu đất không sợ, dù có ma quỷ thì chúng cũng chẳng dám dọa mang lại ta đâu!”.

“Đại Kiều, đầu tiên đừng nói chuyện có hay không có ma quỷ”, từ bây giờ Lai Tử cách đến, mặt tái mét chỉ tấm vải trắng trên cành cây: “Anh nói không có ma, vậy chiếc kia phải giải thích làm sao? tự chiều cho tới giờ chúng ta cứ loanh quanh mãi tại chỗ này không ra được. Ngọn núi này bọn họ đã chơi đùa suốt từ nhỏ tới giờ, thuộc như lòng bàn tay, chưa lúc nào lạc đường, từ bỏ nhiên từ bây giờ lại chẳng kiếm được lối ra, không phải ma đưa lối quỷ dẫn đường thì là gì?”.

“Oa… oa…” Bất chợt, tiếng trẻ em khóc vọng tới khiến cho cả đám giật phun mình.“Đại… Đại Kiều”, Nhị bự run lẩy bẩy áp cạnh bên về phía trước: “Ở đây sao lại có con nít khóc?”.

“Đợi đã.” Đại Kiều như thể sực lưu giữ ra chuyện gì, vỗ vỗ trán: “Còn ghi nhớ lần bọn họ đi kiếm củi mon trước không? Lúc đó cũng nghe thấy giờ này, Cẩu Tử 1 mình tới xem, rồi sau lần ấy biến chuyển mắt tăm luôn”.

“Không phải gồm ma thật đấy chứ!” khẩu ca của Đại Kiều khiến ba người đàn ông còn lại bắt đầu sởn tua ốc.“Oa… oa…” giờ khóc mỗi khi một gần bọn họ.

“Chúng ta núm tay nhau chạy, nhất thiết không được tách bóc ra!” Đại Kiều gắng lấy tay Nhị béo, Nhị lớn lại rứa chặt tay Lai Tử. Lai Tử quờ tay định rứa tay Đại Lực, tuy nhiên bỗng thay hụt vào tầm không. Tởm hãi, Lai Tử xoay đầu nhìn, phía sau không có lấy một láng người, bóng dáng Đại Lực đã biệt tăm tự cơ hội nào.

“Đại… Đại Lực!” Lai Tử run rẩy gọi nhưng tư phía im lặng như tờ, không một lời đáp.“Đi mau, đừng hóng nữa!” Đại Kiều bỗng hét lớn, kéo tay Nhị béo và Lai Tử chạy thục mạng về phía khoảng chừng tối của khu rừng.

Khoảnh tự khắc bóng dáng bọn họ trở thành mất, trong bụi cây rậm rạp ban đầu vọng ra 1 loạt những giờ thét rùng rợn thê lương…

Từ nghìn xưa khôn xiết lâu…xuất hiện một con Cửu vĩ yêu tinh có phoán đoán hơn tín đồ và vô cùng xinh đẹp nhất hấp dẫn. Chị em ta ra quyết định sẽ đi tu luyện đạo hạnh, cùng sau hết sức nhiều đau buồn gian nan cuối cùng nó đã kiếm được cho bản thân một sư phụ chịu nhận nó có tác dụng đệ tử.

*
︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾

Hồ Ly tình duyên đến bạn  Xem những mẫu phương diện Dây Chuyền Hồ Ly

︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽

*

Hồ ly chín đuôi theo diễn tả trong dân gian

Cửu vĩ nghỉ ngơi trên núi vs sư phụ tu luyện không còn mấy nghìn năm.

Và đến một bữa nọ, sư phụ thấy thiếu phụ cáo đau khổ rẫu rĩ không thể vui vẻ nô đùa như ngày thường bèn gặng hỏi: “Sao bé lại bi thảm vậy? Hết ước ao tu luyện đạo rồi sao?”. Phái nữ ta thấy vậy bèn vấn đáp “Sư phụ cũng thật là lạ, sư phụ dạy mang lại đồ đệ từng nào là phép thần thông chuyển đổi nhưng không lúc nào cho nhỏ biết bọn chúng có tính năng để làm gì?”.

Sư phụ của đàn bà ta thấy vậy tức khắc tủm tỉm cười: “Con new là tín đồ lạ chứ, câu hỏi ta dạy dỗ là việc của ta, con muốn học ra sao thì đó là do con lựa chọn, thế hiện thời con mong học gì độc nhất vô nhị nào?”.

Nàng ta tức khắc phát cười, thể hiện mong muốn đi đây đó khắp nơi vơi tất cả mọi người, giúp đỡ con fan và tạo nên nhiều tình duyên tươi đẹp.

︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾︾

 Bài viết hay: ” Cách chọn Mặt Dây Chuyền Hồ Ly Thạch Anh Tóc theo Mệnh“ 

*

 ︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽︽

*

Cửu vỹ hồ ly – hình tượng của sắc đẹp, sự gợi cảm đến chết bạn và thông minh cho đáng sợ

Sau khi nghe tới nàng nói vậy, sư phụ của đàn bà mới giãi tỏ ràng nếu con gái cứ nghỉ ngơi mãi lân cận thì mãi cần thiết kết bạn với cầm giới phía bên ngoài kia.Chính vì vậy sư phụ quyết định được cho phép nàng xuống hạ trần nhằm gieo duyên xuất sắc đẹp cho đầy đủ người.

Nàng cáo thấy vậy hoan hỉ hỏi gặng sư phụ lần tiếp nữa cho có lẽ rằng mình được phép xuống núi.

Sư phụ cô gái bèn đồng ý ngày gật đầu đồng ý ngay cùng luôn.Thấy vậy thanh nữ ta mừng thầm xuống núi nhưng không thèm để trung khu đến nụ cười thầm ẩn giấu hàm ý của sư phụ mãi cho tới khi người vợ đi chết thật xa.

Nàng cáo lúc xuống cõi trần và tiếp tục biến thân thành đầy đủ hình thù và nhiều loại người, có khi là chú nhóc có khi lại là cánh mày râu trai tuấn tú hay người đẹp tuyệt sắc để kết giao với tất cả người xung quanh.

Nhưng ngặt nỗi có một điều lạ kì đó là lúc ai thấy được được thú vui của phụ nữ cáo thì ngay mau lẹ bị hớp hồn, sau đó trở thành một tín đồ ngốc ngếch đần độn ngốc luôn.Nàng thấy vậy cảm giác rất ai oán vì chuyện ấy.Và cho tới một ngày nọ cô gái ta đi mang lại một khu rừng rậm nọ bỗng bao gồm tiếng hát văng vẳng trường đoản cú xa vọng lại.Sau đó cô gái theo giờ hát và đã tìm đến được một ngồi đơn vị tranh rách nát thân một vùng cây trồng tươi đẹp, nghỉ ngơi đó có một cánh mày râu trai trẻ đang chẻ củi với nghêu nghêu hát yêu đời.

Nàng bèn lại sát và ra quyết định hóa thân thành một mĩ nhân tuyệt sắc để hớp hồn con trai trai một phen để trêu ghẹo con trai trai một phen.

Xem thêm: Tối Ưu Hóa Win Xp, Vista & Windows 7, Tối Ưu Windows Xp

*

Vẻ đẹp mang đến ma mị của hồ ly

Nhưng điều bất ngờ đã xảy ra khi nam nhi trai tỏ vẻ ra không có gì là lưu ý đến sự tình cùng vẫn rảnh chẻ củi với ca hát say sưa.Nàng cáo bèn lạ liền cố kỉnh trán quan tâm đến và nhẩm thì thầm rằng chắc đấng mày râu trai này bị mù xuất xắc điếc nào đấy mới ko nghe hay nhận thấy mình sắp đến gần.Ngay bây giờ chàng trai mới dừng tay với mỉm cười phân tích và lý giải rằng anh ta bị mù.Nàng ta tức tốc mỉm cười và nói rằng con gái tin nam nhi trai vì tất cả những ai không mù mà quan sát thấy thú vui của nữ đều bị mê hoặc và biến thành ngu ngu mê muội.

Ngay tiếp nối nàng cáo bèn reviews thân thế và lí định kỳ của bản thân cho đàn ông trai biết tất cả và xin phép được nghỉ ngơi lại và làm bạn lân cận chàng trai. Chàng trai tức thì vui vẻ cùng chấp nhận.Nhưng trong thâm tâm nàng cáo ta vẫn luôn không tin tưởng về chuyện bị mù của đại trượng phu trai ấy cùng một hôm cô bé ta ngỏ lời rằng bản thân có đạo hạnh tu luyện rộng ngàn năm cùng với thuật phép trở thành hóa hoàn toàn có thể chữa lành mắt cho nam nhi trai ý kiến đề xuất muốn trị lành cho đấng mày râu trai.Nàng ta cứ tưởng là anh chàng của mình sẽ khá vui vẻ mà đồng ý ngay, ai dè lại bị chàng trai mắng cho bổ tát, uổng cho cô bé có đạo hạnh nghìn năm mà ngu pà nỗ lực luôn, ta sáng đôi mắt rồi, lỡ mà chị em không kìm lòng được chú ý ta cười cợt một cái, ta bắt gặp rồi trở thành kẻ ngốc luôn thì biết bắt đền ai trên đây hả ?

Nàng cứ tưởng là chàng trai của mình sẽ tương đối vui vẻ mà gật đầu ngay, ai dè lại bị chàng trai mắng cho bổ tát, uổng cho phái nữ có đạo hạnh ngàn năm cơ mà ngu pà gắng luôn, ta sáng mắt rồi, lỡ mà người vợ không kìm lòng được nhìn ta cười một cái, ta thấy được rồi biến thành kẻ ngốc luôn thì biết bắt đền ai trên đây hả ?