*

*

6 cặp đôi tâm đầu ý hợp trong chuyện tình yêu (Vlog Chiêm tinh)


*

Khi ta nhìn cuộc sống đời thường bằng hai con mắt mới (Bóng mát trọng điểm hồn)


*

Chuyến nhận ra trên tuyến phố mang tên trưởng thành và cứng cáp (Cafe Vlog)


*

Đừng bất chấp yêu một bạn (Vlog Radio)


blogradio.vn - gồm một điều thật trớ trêu của thế gian này, sẽ là khoảnh khắc tiến công mất ai đó, lắp thêm gì đó, chúng ta mới nhận thấy tình cảm của chính bản thân mình dành đến những điều này nhiều đến nuốm nào. Vậy mà khi còn cạnh bên, ta lại không phải trân trọng, giữ lại gìn. “Nếu một ngày em thay đổi mất, anh sẽ đi tìm kiếm em chứ”
Dòng lời nhắn được gửi tới từ số điện thoại cảm ứng thông minh của Mai. Ánh mắt anh chùng xuống, trầm ngâm. Điều anh lo sợ cuối cùng cũng đang đi tới - ngày cô rời khỏi anh.

Bạn đang xem: Nếu một ngày anh biến mất


Vội vã xin phép rời ra khỏi cuộc họp, anh lao xuống dòng người đông đúc. Trời bắt đầu mưa, phần đông hạt mưa đầu đông, lạnh lẽo buốt.
Người ta nói tình đầu thường xuyên dang dở với để lại những nỗi đau. Chắc hẳn rằng câu đó đúng cùng với anh. Trang là tình ái đầu của anh. Và lắng đọng nhưng nhiều cay đắng.
Trang - cô gái anh yêu cùng trân trọng. Khi yêu Trang anh nghĩ chẳng buộc phải thêm một ai khác, cả đời này anh chỉ cần có cô là đủ. Nhưng cuộc sống vốn dĩ có lúc nào cho phép phiên bản thân ta tự sắp đến đặt. Phần đông cuộc cãi vã, những bất đồng quan điểm, hồ hết lần cuộc chiến tranh lạnh bước đầu xuất hiện, rồi một ngày anh phát hiện Trang bao gồm người đàn ông khác.
Anh cứ nghĩ bản thân lúc này sẽ phẫn nộ, đã đứng trước Trang cơ mà hỏi anh đã có tác dụng điều gì sai, sẽ khiến cô phải phân tích và lý giải lý bởi vì sao lại giết bị tiêu diệt tình yêu thương này. Cơ mà lạ, anh bình tĩnh, thản nhiên. Anh không vội vã hỏi han, ko sốt sắng tìm kiếm Trang. Sau 3 ngày không liên lạc, anh mang lại tìm cô cùng nói: “Chúng ta chia ly em nhé!”
Câu chuyện tình yêu dứt nhẹ nhàng. Anh ko trách Trang, không trách kẻ máy ba, cũng ko trách bản thân mình. Sau mỗi cuộc tình, fan ta hay đổ lỗi rồi hờn giận nhau, nhưng anh thì không, bởi với anh điều ấy đâu còn quan trọng nữa. Chắc rằng chỉ là 1 trong kiếp nợ, trả không còn nợ ta xa nhau. Đúng xuất xắc sai chẳng yêu cầu đến một lúc đang phai, vốn ko thuộc về nhau mang đến cuối cùng cũng biến thành không nằm trong về nhau.
Bốn năm không quá dài, càng không hề ngắn mang đến một mẩu truyện tình yêu. Dẫu buông xuôi nhưng trong tâm địa trí anh luôn luôn khắc khoải bao ám ảnh xưa cũ. Bao gồm ngày lang thang với đa số nỗi ảm đạm miên man chất chứa. Anh chạy trốn. Tuy nhiên cuộc chạy trốn của anh ấy chẳng lúc nào thực hiện nay được. Vị Mai - cô gái bé dại bé giỏi cười.
Dù Mai đã xuất hiện trước đó trong cuộc sống của anh, nhưng mà ngày ấy anh gồm Trang cần mặc nhiên anh không để ý người đàn bà này. Trang đi rồi, anh mới biết thế ra bao xưa nay Mai vẫn luôn luôn bên mình. Cô luôn đến đúng vào lúc khi anh cần. Mai lắng nghe đa số thứ anh kể, bờ vai nhỏ bé bé guộc là cầm cố mà một thằng lũ ông trẻ trung và tràn trề sức khỏe như anh phụ thuộc vào lại thấy nóng áp, an nhiên quá.
Anh thông thường sẽ có thói quen chứa giấu nỗi buồn. Nhưng tất cả gói ghém kĩ càng mang lại đâu thì chỉ cần nhìn vào ánh nhìn anh, cô đầy đủ thấu hiểu.
Anh thường chạy trốn cả cầm giới, vùi mình ở nơi nào đó mà ấp ủ những kỉ niệm nhức buồn. Có lẽ rằng cô fan duy tuyệt nhất lật tung cả thế giới và tìm thấy anh.
Mai luôn mở ra với nụ cười nhẹ nhàng, hiền đức dịu khiến cho nỗi nhức được sưởi ấm. Trái tim từng chút một được khâu vá. Bao năm với vị trí "bạn bè", một năm với vai trò "bạn thân", Mai ở mặt anh. Đôi dịp anh từ hỏi thời gian bao lâu là đủ để đều thứ phát triển thành thói quen. Từ thời điểm ngày Trang đi, anh quen thuộc với việc thì thầm cùng cô, mỗi về tối sẽ chúc ngủ ngon trước lúc đi ngủ, mỗi sáng thức dạy dỗ người trước tiên nghĩ mang đến là cô. Đi ăn, xem phim, siêu thị nhà hàng hay xuống phố đều tất cả cô mặt cạnh. Quen thuộc với việc cô hay quên và hậu đậu, thường không mang áo tơi hay nhớ khoác thêm áo ấm khi trời lạnh, khiến cho anh lo lắng mà chạy đến. Cô giỏi khóc khi sợ hãi hãi, đần độn nghếch như 1 đứa trẻ có tác dụng anh bận lòng nhiều. Cô nấu nạp năng lượng giỏi, anh quen thuộc với hương vị đó. Quen với dáng điệu của một cô gái có chút béo phì mà đáng yêu. Quen thuộc với ánh nhìn sâu, dịu dàng êm ả nhìn anh khi nghe đến những trọng điểm sự trải lòng. Anh thân quen với thú vui ngọt hiền của cô.
Anh biết Mai gồm tình cảm cùng với anh. Anh cũng có, từ lúc nào anh lừng khừng nữa, cơ mà lại ép bản thân bao phủ nhận, không chất nhận được mở lòng, dù vậy càng không thích cô rời khỏi anh. Kẻ tham lam muốn cô là của riêng rẽ mình. Anh loay hoay trong nhân loại tình cảm anh tự sinh sản ra. Anh vừa hại vừa khinh ghét chính bản thân. "Thời gian" là giải pháp mà anh lựa chọn. Thời hạn để quên cùng để bắt đầu. Tuy vậy anh biết anh vẫn khiến cho tất cả hai mệt mỏi. Để duy trì cô, anh khiến cho vai diễn "bạn thân", còn cô đồng ý vai diễn đó cùng đã đóng khôn cùng trọn vẹn, hoàn hảo.
Bao thọ là đủ nhằm khâu vá một trái tim mang các thương tích? có lẽ anh đó là một kẻ ích kỉ và tồi tệ trong mẩu truyện này. Nhưng gồm ai gọi anh? Nỗi nhức còn đó, anh không thích quá cấp vã lại không đúng lầm, anh sợ phiên bản thân vì chưng quá đau nhưng mà sẽ cố gắng tay nhầm người. Khi chưa xác minh được cảm tình của mình, anh không thích biến cô gái bé dại bé mang đến sau kia biến chuyển kẻ sửa chữa đáng thương. Vì chưng vậy anh lựa chọn thời gian làm cho tất cả cơ hội...
Ngày thận trọng sau từng nào giông tố. Trái tim cho dù mang nhiều vết sẹo tuy vậy toàn trung tâm toàn ý trực thuộc về riêng Mai. Dù thời gian có vội vàng vã, dòng người dân có bon chen, lòng người dân có đổi thay, thì gồm một điều anh chắc chắn là Mai vẫn luôn ở đó. Cô ra đi chính là để đợi anh đến.

"Một ngày tê em biến mất anh có ai oán không? Sẽ buồn nhưng đang qua mau thôi em ạ. Một ngày cơ em bặt tăm cuộc sinh sống anh đã ra sao? chẳng sao cả, cuộc sống anh còn nhiều thứ ngoại trừ em."

Có buộc phải anh cho rằng em vẫn không lúc nào biến mất? Em quấn quýt mặt anh đến nỗi biến hóa một điều quen thuộc. Anh có đi quay phương diện đi một đoạn xa, quay sống lưng lại em vẫn chính là em đứng đó. Em yêu anh không ít đến mức ko đủ bao gồm cam đảm rời xa. Bao gồm phải những điều ấy khiến anh tự tin rằng, em đang vĩnh viễn mặt anh, lâu dài không khi nào nỡ khiến anh vứt công kiếm tìm kiếm?

Anh có tìm em không? Lòng anh tất cả gợn chút lo ngại nào không khi 1 ngày cơ em ẩn mình như nhân vật truyện tranh mà em hay đọc? Anh bao gồm một lần hỏi lòng rằng cô bé ấy chỗ nào rồi hay không mảy may để ý? Anh có tìm em ko hay nhằm mặc đó hóng một ngày em lại xuất hiện tìm anh? Anh tất cả từng một đợt nghĩ rằng em quan lại trọng?

Hình như bao gồm em hay không cũng không quan trọng. Tất cả em hay là không thì buổi sáng, buổi trưa, đêm tối của anh cũng không có gì thế đổi. Bao gồm em hay không thì hàng ngàn khuôn phương diện trên cuộc đời này sẽ khiến cho anh chẳng lưu giữ nỗi đời bản thân vắng đi khuôn mặt của một người con gái. Tất cả chăng, việc em mất tích sẽ khiến cho em mỗi lúc càng như chưa từng tồn tại mà lại thôi.Bạn vẫn xem: ví như một ngày anh đổi thay mất

Hóa ra em cũng như bao thiếu nữ khác bao quanh anh mà thôi. Hóa ra em cũng chính là một thiếu nữ bình thường, cũng yếu hèn mềm, cũng yêu mếm anh cũng khát vọng được anh bịt chở. Bao gồm phải cũng từng gồm nhiều cô gái hỏi anh thắc mắc ấy, hỏi rằng một ngày cô ấy cũng mất tích thì sao. Anh đang trả lời như thế này vậy, đã từng có ai khiến cho anh cảm giác sợ mất đuối chưa, như cách em hại một ngày không còn anh nữa ấy.

Thật ra em hy vọng em trở thành người quan trọng. Em hỏi điều đó nhưng khôn cùng sợ một ngày nào đó điều ấy thành sự thật. Em sợ hãi mình sẽ không hề cớ gì để tiếp tục xuất hiện tại trong cuộc đời anh. Em hỏi điều này chỉ nhằm được mong muốn anh trả lời ‘anh đã tìm em". Để em có thể tự vấn đáp những do dự của mình rằng với người bọn ông này, ít ra mình bao gồm một địa điểm nào đấy. Giá chỉ như anh biết được, điều đó làm em hạnh phúc biết nhịn nhường nào?

Khi em hỏi câu ấy, tức thị em bắt buộc anh nhiều hơn nữa anh đề nghị em, anh ạ. Tín đồ ta yêu nhau thì mới có thể cần nhau. Anh trước đó chưa từng hỏi em câu hỏi ấy, anh trước đó chưa từng đắn đó rằng em bắt buộc anh đến mức nào. Chỉ tất cả em là hại mất anh, chỉ có em là phải một lời tự anh để bạn dạng thân yên chổ chính giữa gắn bó. Giá bán như anh một lần hỏi em: ‘Nếu một ngày tê anh đổi mới mất, em gồm tìm anh không?"

Tình yêu của em mang lại anh không ít đến nỗi phát triển thành sự hồi đáp trở thành xa xỉ. ‘Một ngày tê em biến mất anh có bi quan không?", ‘Sẽ bi thảm nhưng đã qua mau thôi em ạ". ‘Một ngày tê em bặt tăm cuộc sinh sống anh sẽ ra sao?", ‘Chẳng sao cả, cuộc sống thường ngày anh còn những thứ xung quanh em". Anh nhất thiết phải vấn đáp thế sao? tình thương của đồng đội không có được, giờ cho lòng tự trọng cũng không có gì nữa rồi.

Em sẽ không còn là con nhỏ nhắn ngốc nghếch để hết bi đát vui vào câu trả lời của anh nữa. Em đang đi mang đến một chỗ nào đó không có anh, mà lại chẳng đề xuất vì hóng anh đi kiếm nữa, em tự đi kiếm lại sự thanh thản mang lại mình. Sự kiên trì nào cũng có thể có giới hạn, em không đủ kiêu dũng yêu anh tựa như các ngày tháng vừa mới rồi nữa. Em hoàn toàn có thể đợi anh vô cùng lâu, đợi mỏi mòn dù anh không đếm xỉa. Dẫu vậy một khi em đã đưa ra quyết định từ bỏ, hàng ngàn lần níu kéo của anh sẽ không mang em về lại được đâu. Em rất có thể vẫn còn yêu anh, nhưng ai ai cũng có tx thanh xuân của mình, cấp thiết đợi hóng một bạn dài như thế.

Anh ở lại sống hạnh phúc nhé. Lúc em đổi thay mất, anh gồm cảm thấy dễ chịu hơn không, vì không có ai khiến anh cảm thấy phiền phức nữa. Em cũng không hề là kẻ khinh ghét ngăn anh đi tìm kiếm người thiếu phụ của mình. Em ước ao anh ngày dài tháng rộng về sau sẽ lặng bình cùng một người con gái, người hoàn toàn có thể khiến anh sợ hãi mất. Em cũng chúc em hạnh phúc, cũng tìm kiếm được một người sợ có ngày em chợt nhiên mất tích giữa chừng.

Xem thêm: Fc châu khải phong ( gia đình châu khải phong (gia đình squall)


*

*

*

*

*

Đừng bất chấp yêu một tín đồ (Vlog Radio)

hueni.edu.vn - gồm một điều thiệt trớ trêu của trần gian này, chính là khoảnh khắc tấn công mất ai đó, trang bị gì đó, họ mới nhận biết tình cảm của mình dành đến những điều ấy nhiều đến nạm nào. Vậy mà khi còn cạnh bên, ta lại không hề trân trọng, duy trì gìn. “Nếu một ngày em đổi mới mất, anh sẽ đi kiếm em chứ”Dòng lời nhắn được gửi tới từ số điện thoại cảm ứng thông minh của Mai. Ánh đôi mắt anh chùng xuống, trầm ngâm. Điều anh lo sợ ở đầu cuối cũng đã đi đến - ngày cô rời xa anh.Vội vã xin phép rời ra khỏi cuộc họp, anh lao xuống dòng fan đông đúc. Trời bước đầu mưa, rất nhiều hạt mưa đầu đông, lạnh buốt.Người ta nói tình đầu hay dang dở và để lại nhiều nỗi đau. Chắc hẳn rằng câu kia đúng cùng với anh. Trang là tình yêu đầu của anh. Và ngọt ngào nhưng những cay đắng.Trang - cô gái anh yêu và trân trọng. Lúc yêu Trang anh nghĩ chẳng phải thêm một ai khác, cả đời này anh chỉ cần phải có cô là đủ. Nhưng cuộc sống vốn dĩ có lúc nào cho phép bản thân ta tự sắp đến đặt. Phần nhiều cuộc gượng nhẹ vã, những sự không tương đồng quan điểm, hồ hết lần cuộc chiến tranh lạnh bước đầu xuất hiện, rồi một ngày anh phát hiện Trang bao gồm người bầy ông khác.Anh cứ nghĩ bản thân lúc đó sẽ phẫn nộ, sẽ đứng trước Trang mà lại hỏi anh đã có tác dụng điều gì sai, sẽ khiến cho cô phải giải thích lý vị vì sao lại giết chết tình yêu này. Mà lại lạ, anh bình tĩnh, thản nhiên. Anh không vội vàng vã hỏi han, không sốt sắng tìm Trang. Sau 3 ngày không liên lạc, anh đến tìm cô với nói: “Chúng ta chia tay em nhé!”Câu chuyện tình yêu hoàn thành nhẹ nhàng. Anh không trách Trang, không trách kẻ trang bị ba, cũng không trách bạn dạng thân mình. Sau từng cuộc tình, người ta thường xuyên đổ lỗi rồi giận dỗi nhau, nhưng lại anh thì không, do với anh điều ấy đâu còn đặc trưng nữa. Chắc hẳn rằng chỉ là 1 kiếp nợ, trả hết nợ ta xa nhau. Đúng giỏi sai chẳng bắt buộc đến một lúc sẽ phai, vốn không thuộc về nhau cho cuối cùng cũng trở thành không thuộc về nhau.Bốn năm không thật dài, càng chẳng phải ngắn cho một mẩu truyện tình yêu. Dẫu buông xuôi nhưng trong tâm địa trí anh luôn luôn khắc khoải bao ám ảnh xưa cũ. Bao hàm ngày long dong với đầy đủ nỗi ảm đạm miên man hóa học chứa. Anh chạy trốn. Tuy vậy cuộc chạy trốn của anh ý chẳng khi nào thực hiện nay được. Vày Mai - cô gái nhỏ bé tốt cười.Dù Mai đã mở ra trước đó trong cuộc sống của anh, tuy vậy ngày ấy anh tất cả Trang bắt buộc mặc nhiên anh không xem xét người phụ nữ này. Trang đi rồi, anh bắt đầu biết hoá ra bao lâu nay Mai vẫn luôn bên mình. Cô luôn đến đúng khi khi anh cần. Mai lắng nghe các thứ anh kể, bờ vai nhỏ bé nhỏ xíu guộc là cố gắng mà một thằng đàn ông mạnh bạo như anh dựa vào lại thấy ấm áp, an nhiên quá.Anh thông thường có thói quen cất giấu nỗi buồn. Nhưng gồm gói ghém kĩ càng đến đâu thì chỉ việc nhìn vào góc nhìn anh, cô hồ hết thấu hiểu.Anh hay chạy trốn cả nạm giới, vùi mình ở nơi nào đó mà ấp ủ những kỉ niệm nhức buồn. Chắc hẳn rằng cô tín đồ duy tốt nhất lật tung cả trái đất và tra cứu thấy anh.Mai luôn xuất hiện với thú vui nhẹ nhàng, thánh thiện dịu khiến nỗi nhức được sưởi ấm. Trái tim từng chút một được khâu vá. Bao năm với vị trí "bạn bè", 1 năm với sứ mệnh "bạn thân", Mai ở bên anh. Đôi lúc anh trường đoản cú hỏi thời hạn bao lâu là đầy đủ để hồ hết thứ thay đổi thói quen. Từ ngày Trang đi, anh quen với việc nói chuyện cùng cô, mỗi tối sẽ chúc ngủ ngon trước lúc đi ngủ, hằng sáng thức dạy người đầu tiên nghĩ cho là cô. Đi ăn, coi phim, nhà hàng ăn uống hay bước chân đi dạo phống đều có cô bên cạnh. Quen thuộc với việc cô hay quên và hậu đậu, hay không mang áo tơi hay nhớ mặc thêm áo ấm khi trời lạnh, khiến cho anh lo ngại mà chạy đến. Cô tốt khóc khi sợ hãi hãi, dại dột nghếch như 1 đứa trẻ làm cho anh bận tâm nhiều. Cô nấu ăn giỏi, anh thân quen với mùi vị đó. Quen với dáng vẻ điệu của một cô gái có chút bụ bẫm mà xứng đáng yêu. Thân quen với góc nhìn sâu, dịu dàng nhìn anh mặc nghe những chổ chính giữa sự trải lòng. Anh thân quen với thú vui ngọt hiền đức của cô.Anh biết Mai bao gồm tình cảm với anh. Anh cũng có, từ bao giờ anh trù trừ nữa, nhưng mà lại ép bản thân tủ nhận, không được cho phép mở lòng, mặc dù vậy càng không thích cô xa lánh anh. Kẻ tham lam mong mỏi cô là của riêng rẽ mình. Anh loay hoay trong quả đât tình cảm anh tự chế tác ra. Anh vừa sợ hãi vừa căm ghét chính phiên bản thân. "Thời gian" là giải pháp mà anh lựa chọn. Thời gian để quên và để bắt đầu. Mặc dù anh biết anh sẽ khiến cho tất cả hai mệt nhọc mỏi. Để giữ lại cô, anh tạo nên vai diễn "bạn thân", còn cô gật đầu vai diễn đó cùng đã đóng khôn cùng trọn vẹn, trả hảo.Bao thọ là đủ nhằm khâu vá một trái tim mang nhiều thương tích? chắc rằng anh chính là một kẻ ích kỉ và tồi tệ trong mẩu chuyện này. Nhưng gồm ai hiểu anh? Nỗi nhức còn đó, anh không muốn quá vội vàng vã lại không nên lầm, anh sợ bản thân do quá đau nhưng sẽ gắng tay nhầm người. Lúc chưa xác định được cảm xúc của mình, anh không muốn biến cô gái nhỏ bé mang đến sau kia đổi mới kẻ thay thế đáng thương. Vì vậy anh chọn thời gian làm cho tất cả cơ hội...Ngày an ninh sau bao nhiêu giông tố. Trái tim cho dù mang những vết sẹo tuy vậy toàn trọng tâm toàn ý nằm trong về riêng rẽ Mai. Dù thời hạn có cấp vã, dòng người có bon chen, lòng người dân có đổi thay, thì bao gồm một điều anh chắc chắn Mai vẫn luôn ở đó. Cô ra đi chính là để hóng anh đến.