(Thanhuytphcm.vn) - chưng sĩ Đặng Thùy Trâm ra đời trong một gia đình tri thức ngơi nghỉ Huế, lớn lên tại Hà Nội. Tía là ông Đặng Ngọc Khuê (Huế), bác bỏ sĩ ngoại khoa; người mẹ là bà Doãn Ngọc xoa (Quảng Nam), giáo viên trường Đại học Dược Hà Nội. Gia đình của Liệt sĩ - chưng sĩ Đặng Thùy Trâm tất cả 4 cô gái tên Trâm, trong các số ấy Đặng Thùy xoa là chị cả, sau lần lượt là 3 cô em gái: Phương Trâm; thánh thiện Trâm cùng Kim Trâm.

Bạn đang xem: Nhật ký đặng thùy trâm


Tuổi thơ của Đặng Thùy xoa trải qua thời kỳ khốn khó một trong những năm phòng chiến. Là tình nhân thích văn học, Đặng Thùy trâm đọc các sách, thuộc những thơ, bị ảnh hưởng rất mập bởi tính cách của những nhân đồ vật lý tưởng vào văn học như Pavel Korchagin vào "Thép đang tôi vắt đấy", ruồi trâu... Đó là những nhân thứ mà hóa học lý tưởng luôn rừng rực trong trái tim tuổi thanh xuân của họ.

Trong thời hạn học tập sống trường phổ thông, Đặng Thùy thoa được khen thưởng tương đối nhiều lần. Cuối niên khóa 1955 - 1956 và niên khóa 1956 - 1957, hai lần, Đồng chí được đơn vị trường tặng kèm giấy khen về công tác văn nghệ. Niên khóa 1958 - 1959, Đồng chí được Sở giáo dục Hà Nội tặng bằng khen về công tác bổ túc văn hóa. Cuối niên khóa 1959 - 1960, Đặng Thùy Trâm liên tục được tặng ngay giấy khen về các kết quả học tập và công tác. Cuối niên khóa 1960 - 1961, Đoàn trường khen: Đoàn viên ưu tú.

Năm 1961, nối nghiệp gia đình, Đặng Thùy xoa thi đỗ vào trường Đại học Y khoa Hà Nội. Suốt thời hạn học nghỉ ngơi trường, Đồng chí luôn luôn tích rất học tập công tác, xung phong gương mẫu thực hiện công tác của trường, lớp và chi bộ. Tháng 4/1965, Đặng Thùy trâm được công nhận là quần chúng tích cực và lành mạnh của Đảng, mon 2/1966, Đồng chí được thừa nhận là đối tượng người dùng bồi dưỡng nhằm kết nạp vào Đảng của đưa ra bộ Y5 CKB.

Từ năm 1961 cho 1966, bằng hữu Đặng Thùy trâm được công ty trường tặng ngay giấy khen về các thành tích học tập,hai lần Đồng chí được Đoàn trường tặng bằng khen Đoàn viên ưu tú, tặng kèm huy hiệu “Đoàn viên Điện Biên Ấp Bắc” với huy hiệu “Đoàn viên bạn trẻ 3 sẵn sàng”. Ngoại trừ ra, 2 lần Đồng chí còn được trường Đại học tập Y khoa tặng bằng khen Sinh viên tiên tiến và phát triển và một lượt khen bởi “Tích cực học tập và công tác”.


*
Thẻ sv của chưng sĩ Đặng Thùy trâm – phân phối tại kho lưu trữ bảo tàng Hà Nội. (Ảnh tư liệu)

Tháng 6/1966, với những kết quả học tập và hoạt động xuất sắc, bè bạn Đặng Thùy xoa được trường Đại học Y khoa thủ đô cho tốt nghiệp nhanh chóng hơn một năm với tấm bằng hạng ưu. Sau khi tốt nghiệp, Đồng chí tình nguyện thừa Trường tô vào công tác tại mặt trận Quảng Ngãi. Từ bây giờ nếu sống Hà Nội, bạn hữu Đặng Thùy Trâm có thể tìm được cho chính mình một quá trình tốt theo như đúng ngành nghề. Tuy nhiên theo tiếng gọi thiêng liêng của miền nam ruột thịt, cô gái Hà Nội ấy sẽ xung phong vào miền Nam, khu vực những đồng chí đang chiến đấu khốc liệt nhất, quả cảm nhất.

Tháng 3/1967, vừa vào mang lại Quảng Ngãi, bạn hữu Đặng Thùy trâm được cắt cử phụ trách trạm xá Đức Phổ, quảng ngãi - thực chất đó là một bệnh xá tiền phương. Từ tháng 4/1967 cho tháng 5/1970, đồng chí Đặng Thùy trâm là bệnh xá trưởng trạm xá Đức Phổ. Suốt thời gian ấy, Đồng chí đã cùng với những đồng nghiệp vẫn cứu trị cho hàng nghìn thương binh với nhân dân Đức Phổ; đang lăn xả vào cứu chữa trị thương binh, chăm lo thương binh, tổ chức cho đối kháng vị dịch rời thương binh, dịch rời địa điểm để chống càn, đi công tác xuống cơ sở.

Sau khi tập kích bắn phá trạm xá Đức Phổ, Fredric Whitehurst - một quân nhân Mỹ, tại chiến trường Đức Phổ, quảng ngãi tìm thấy một cuốn sổ tay được bọc bằng vải, định châm lửa đốt nhưng người thông dịch của ông vẫn cản: "Đừng đốt. Bản thân nó đã tất cả lửa rồi!". Nghe lời khuyên, người lính Mỹ ấy dường như không đốt quyển sổ tay. Đó là cuốn nhật ký của một thiếu nữ chiến sĩ, một chưng sĩ có cái thương hiệu thật đẹp: Đặng Thùy Trâm.

Trong nhật ký của mình, Đặng Thùy xoa đã mô tả một tình yêu rộng lớn lớn, một tình bạn gắn với ưng ý sống, lẽ sinh sống của cuộc đời Đồng chí, kia là cảm tình với nhân dân, cùng với đồng đội. Khi đứng lớp giảng bài bác cho học viên của lớp y tá sơ cấp, xót thương phần lớn đứa em và cũng là cộng đồng cùng đánh nhau với mình do yếu tố hoàn cảnh chiến tranh mà không có điều kiện học tập tập, bằng hữu Đặng Thùy thoa đã trọng tâm sự: “Mình mang đến với lớp không phải chỉ vì niềm tin trách nhiệm, cơ mà cả bởi tình mến của một người chị so với những đứa em đã chịu biết bao thiệt thòi đau buồn vì đàn bán nước nên không kiếm đến với kỹ thuật được”. Đồng chí nhức đáu lo lắng cho anh em, đồng bào, bạn hữu trong suốt đều đêm thâu; lòng quặn đau khi bom đạn cuộc chiến tranh tàn phá hủy diệt quê hương, làm thịt chóc nhân dân mình. Trong một bài bác thơ, bè bạn Đặng Thùy Trâm đã từng viết:

“Tôi đứng trên đây giữa núi rừng lộng gió

Mưa đan dày quấn cả rừng cây

Nghe gió mùa rét đông bắc thổi về đây

Lòng tự dưng thấy nhớ thương domain authority diết.

Ơi những người thân yêu thương ở vị trí xa gồm biết

Tôi suy nghĩ gì trong lạnh giá chiều nay

Chiều nay…

Ai đi giữa hàng cây

Trên những con phố thênh thang của trái tim Tổ quốc.

Ai biết chăng dù ta bao gồm chết

Cho ngày mai, cho non sông tự do

Thì vào ta vẫn trọn niềm mơ

Và vừa đủ cả tình thương bình thường thủy…”.

Sinh ra và khủng lên trong mái ấm gia đình êm ấm, tràn trề yêu thương, cơ mà người chưng sĩ trẻ em Đặng Thùy thoa đã kiêu dũng dấn thân nơi chiến trường bom đạn, vì nghĩa vụ thiêng liêng cùng với Tổ quốc, với đồng bào.Trong triền miên nỗi lưu giữ nhà, vị bác sĩ này vẫn luôn luôn mong cầu đến ngày hòa bình, sum vầy chỉ sẽ được ngả vào lòng mẹ. Nhưng cô bé đã ngã xuống, không khi nào thực hiện tại được mong mơ đơn giản, khôn xiết đỗi con bạn ấy.


*
chưng sĩ Đặng Thùy thoa (bìa phải) cùng những y, chưng sĩ tại Trạm xá Đức Phổ, Quảng Ngãi. (Ảnh bốn liệu)

Khi còn là học sinh, Đặng Thùy thoa mơ ước được gia công cô giáo dạy dỗ văn đưa chiếc hay, nét đẹp vào trung khu hồn trẻ với ví câu hỏi đó như sứ mệnh của một kỹ sư trung ương hồn. Giờ đây, Nhật ký Đặng Thùy Trâm được thế hệ trẻ em trân trọng đón nhận. Đặng Thùy Trâm đang trở thành người kỹ sư trung khu hồn cùng với mỗi bọn họ tâm hồn ấy sinh sống mãi, ngọn lửa trường đoản cú trái tim đầy sức nóng huyết và yêu thương của cô sẽ còn mãi. Từ khi cuốn nhật ký được biết đến, đã gồm biết bao cuộc vận động, bao phong trào ý nghĩa được phát hễ để người trẻ lúc này học tập cùng noi gương người con gái Hà Nội kiên cường, bất khuất.

Ghi nhớ công phu của Liệt sĩ - chưng sĩ Đặng Thùy Trâm, năm 2006 Nhà vn đã truy tặng Đồng chí danh hiệu nhân vật lực lượng trang bị nhân dân. Thương hiệu của Đồng chí được đặt cho một trạm xá tại thôn Nga Mân, xóm Phổ Cường, thị xã Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi. Bộ phim truyện Đừng Đốt do Đặng Nhật Minh có tác dụng đạo diễn được dựng lên từ Nhật ký kết Đặng Thùy Trâm, trong đó bạn bè Đặng Thùy trâm là nhân trang bị trung tâm của bộ phim. Ko kể ra, tên của bè bạn Đặng Thùy trâm còn được đặt mang đến một tuyến phố ở Quận 8 cùng một tuyến phố ven sông ngơi nghỉ quận Bình Thạnh, TPHCM.

Một cuốn nhật ký kết được một sĩ quan lại quân báo Mỹ tham chiến ở chiến trường Đức Phổ, quảng ngãi nhặt được sau trận tập kích vào một trong những “căn cứ của Việt cộng” vẫn suýt bị ném vào lửa, nhưng bạn phiên dịch sẽ khuyên anh ta “Đừng đốt, vì trong các số đó đã gồm lửa rồi!”.


Cuốn nhật ký đó tràn đầy chất lý tưởng cùng tình tín đồ của cô gái Hà Nội đã hy sinh dũng mãnh khi tuổi đời gần đầy 28. Đó là liệt sỹ, bs Đặng Thùy Trâm. Chị sẽ trở thành biểu tượng và niềm tự hào của một cầm hệ cố kỉnh súng vào giai đoạn lịch sử không thể như thế nào quên của dân tộc Việt Nam. Hiến dâng mang đến lý tưởng cao đẹp

Những năm tháng thanh xuân hào hùng ấy đã có được chị ghi lại tường tận, chi tiết trong cuốn nhật ký của bản thân mình mà sau đây đã được xuất bản thành cuốn sách danh tiếng “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” không những trong nước mà lại trên toàn thế giới. Chị quan lại niệm: “… Nhật cam kết này đâu phải chỉ là cuộc sống thường ngày của riêng biệt mình cơ mà nó yêu cầu là đông đảo trang khắc ghi những miếng đời rực lửa đại chiến và chồng chất nhức thương của rất nhiều con tín đồ gang thép trên mảnh đất miền nam bộ này".
Qua từng trang, từng trang nhật ký, hình hình ảnh một cô nàng Hà Nỗi sẵn sàng lao vào khói lửa cuộc chiến tranh vì không thích sống hoài, sinh sống phí những năm tháng thanh xuân hiện lên sống động, sát gũi. Với ưng ý sống đang chọn, chị sẽ lao vào quá trình với một nghị lực phi thường. Chị đã lăn xả vào cứu chữa thương binh, chăm sóc thương binh, tổ chức triển khai cho solo vị di chuyển thương binh, dịch chuyển địa điểm để chống càn, đi công tác xuống cơ sở. Giữa một vùng đất nhỏ ngập trời bom đạn cùng hằn dấu giầy của đầy đủ tên quân nhân xâm lược, chị vẫn kiên định bám trụ trong không ít năm.
Trong nhật cam kết của chị bao gồm một tình yêu rộng lớn, một tình tín đồ gắn với ưng ý sống, lẽ sống của cuộc đời chị, kia là cảm tình với nhân dân, cùng với đồng đội. Khi đứng lớp giảng bài xích cho học sinh của lớp y tá sơ cấp, xót thương phần đa đứa em với cũng là tập thể cùng chiến đấu với bản thân do thực trạng chiến tranh mà không tồn tại điều kiện học tập tập, chị đã trọng điểm sự: “Mình mang lại với lớp chưa phải chỉ vì tinh thần trách nhiệm, mà cả bằng tình thương của một người chị đối với những đứa em đã chịu đựng biết bao thiệt thòi buồn bã vì đàn bán nước nên không tìm kiếm đến với kỹ thuật được”.
Chị giành cho thương binh một thứ tình cảm như người thân ruột thịt. Chị đã cứu vãn sống biết bao mến binh, cán bộ và nhân dân trong vùng... Tuy vậy chị cũng đã cắn răng bật khóc biết bao lần, từ dày vò bạn dạng thân khi bao gồm ca yêu quý binh nặng nhưng với khả năng và đk của bệnh xá tiền phương quan yếu cứu chữa.
Chị viết: “Vừa cấp cứu mang đến anh nước mắt tôi vừa chảy tràn trên mặt. Mến anh vô hạn, ao ước tìm mọi phương pháp cứu anh nhưng không tồn tại cách nào. Mình như một chiến sỹ hai tay đã biết thành trọng thương, đành quan sát quân thù thiết bị trong tay xông mang lại giết mình”. Và bộc lộ cao tốt nhất của Đặng Thùy thoa về tình bè cánh là chị xả thân, đồng ý hy sinh lúc nổ súng vào quân thù để bảo đảm đồng nhóm của mình.
Sống và đại chiến tại một vùng đất khốc liệt ấy, nếu không có lòng dũng cảm, tinh thần và ý chí fe đá, con tín đồ khó hoàn toàn có thể tồn tại được. Chị từng viết: “Ngày mai trong giờ đồng hồ ca khải hoàn sẽ không có con đâu. Con luôn luôn tự hào vì chưng đã dâng trọn đời mình đến Tổ quốc”.
Rất bình dị, Thùy Trâm còn tồn tại một trái tim, một trái tim biết giận hờn, biết yêu cùng biết khóc vị yêu. Tình thương đó trong sáng nhưng cũng không thua kém phần lãng mạn, là đa số nhớ thương cùng cả đều giọt nước mắt cơ mà chị dành cho người yêu tên M. Dù bất kỳ ở hoàn cảnh nào thì tình thân vẫn luôn luôn tồn tại với tình yêu là thứ đẹp nhất mà bé người có thể dành cho nhau "... Anh không hẳn là của em, nhưng em mong đem yêu thương xoa dịu đau khổ cho anh…”.
Cuốn "Nhật cam kết Đặng Thuỳ Trâm" không chỉ có là tư liệu lịch sử quý giá, quý giá văn học tập cao quý, mà cao hơn nữa tất cả, nó là loại giá "rất nhân bản" của một con người luôn trăn trở hy vọng sống xứng danh như một nhỏ người. Thùy Trâm sẽ ngoan cường hành động như niềm tin của Marius, của Gavroche trên chiến luỹ thành Paris nhưng chị từng ngưỡng mộ. Thuỳ trâm và cầm cố hệ núm súng của chị ý mãi mãi toả sáng sủa tuổi trăng tròn khi mà lại chị viết: "Cuộc đời Thuỳ là một trong cuốn sổ, đều dòng chữ ghi bên trên đó rất đẹp như một bài xích ca nhỏ, xin Thùy hãy ghi tiếp đều dòng xứng đáng".
Tháng 6/1970, lúc Fredric Whitehurst, một lính Mỹ, tại chiến trường Đức Phổ, quảng ngãi tính châm lửa đốt quyển sổ tay được bọc bởi vải, thu được sau một trận càn quét, tín đồ thông dịch của ông đang cản: "Đừng đốt. Bạn dạng thân nó đã gồm lửa rồi!". Nghe lời khuyên, người lính Mỹ ấy đang không đốt quyển sổ tay. Đó là cuốn nhật ký kết của một đàn bà chiến sĩ, một bác bỏ sĩ có cái tên thật đẹp: Đặng Thùy Trâm.
Những cái chữ rực lửa vào cuốn nhật ký khiến cho Frideric khôn xiết xúc cồn - mặc dù anh chỉ được nghe qua lời dịch vội. Đó là hầu như dòng hóa học chứa phẫn nộ đối với quân Mỹ và cả đa số dòng chữ đầy yêu thương, hi vọng. Anh thiếu hiểu biết nổi bắt nguồn từ đâu nhưng mà một cô gái có thể chú ý thấy cái đẹp của màu xanh lá cây giữa mặt trận mịt mù bom đạn, vị sao cô ấy hoàn toàn có thể nghe nổi bạn dạng giao hưởng yên ả khi quân Mỹ ngay sát như luôn bám tiếp giáp sau lưng. Nó khiến cho anh vô cùng quá bất ngờ và quan trọng đặc biệt cảm phục.
Và “Ngọn lửa” ấy đã dẫn Fredric và fan anh trai là Robert Whitehurst (cũng là 1 cựu binh Mỹ trong cuộc chiến tranh Việt Nam) làm một cuộc hành trình dài vượt đại dương, tình nguyện đưa nhật cam kết của Đặng Thùy xoa về với mái ấm gia đình chị.
Năm 2005, sau 35 năm dò ra trên khu đất Mỹ, cuốn nhật cam kết của chưng sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm đang trở về việt nam trong vòng tay dịu dàng của fan thân, chúng ta bè. Từ khi cuốn nhật ký theo thông tin được biết đến, đã tất cả biết bao cuộc vận động, bao phong trào chân thành và ý nghĩa được phát rượu cồn để fan trẻ lúc này học tập với noi gương cô gái Hà Nội kiên cường, bất khuất.
Đặc biệt, cuốn nhật ký kết được dịch ra khoảng tầm 20 trang bị tiếng; góp thêm phần giúp người hâm mộ khắp trái đất thấy được trong năm tháng chiến tranh ác liệt mà dân tộc bản địa ta đã buộc phải trả bởi máu xương để có nền hòa bình hòa bình ngày hôm nay. Cuốn Nhật ký cũng bao gồm là xúc cảm để NSND Đặng Nhật Minh xây dựng bộ phim chính kịch lịch sử vẻ vang “Đừng đốt” làm xúc động lòng người trong và ngoài nước.

Xem thêm: Ăn Bột Nghệ Với Mật Ong Vào Lúc Nào Để Mang Lại Hiệu Quả Tốt Nhất?


Bác sĩ Đặng Thùy xoa mãi là tấm gương cho gắng hệ trẻ từ bây giờ - những người dân sinh ra và mập lên sau chiến tranh, chưa từng nếm trải trận mạc, gian khổ, mất đuối và quyết tử - biết trân trọng cuộc sống mình đang có, biết sống gồm ước mơ, có ước mơ và luôn vì hầu như người.
*
*

nhat ky dang thuy tram